Tôi từng là học sinh hạng nhất suốt từ lớp 1 đến lớp 9. Một con mọt sách. Rồi tôi ra trường, đi làm — và vỡ ra một điều cay đắng.
Trong các cuộc họp, khi sếp nêu một vấn đề, tôi luôn có lời giải trong đầu. Nhưng tôi không dám nói. Tôi sợ sai. Sợ bị đánh giá. Thế là tôi im lặng.
Rồi một đồng nghiệp nói ra đúng cái ý của tôi. Được khen. Được ghi nhận. Hết lần này đến lần khác. Bạn tôi mất 3 năm để lên một vị trí. Tôi mất 5, 6 năm. Không phải vì tôi kém hơn — mà vì tôi thiếu đúng một thứ: sự dạn dĩ để đứng lên và nói "tôi nghĩ vậy".
Nhiều năm sau, khi ngồi ghế phỏng vấn tuyển dụng, tôi phải đánh rớt những bạn trẻ cầm tấm bằng loại giỏi — chỉ vì các bạn không biết trình bày chính mình. Và tôi nhìn thấy tôi ngày xưa trong các bạn ấy.
Đó là lý do tôi mang ARKKI về. Để một đứa trẻ 5 tuổi được tập nói "con nghĩ vậy" — sớm hơn tôi ba mươi năm.
— Bà giáo Trúc